Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

Cô gái khuyết tật Việt hành trình trở thành vận động viên tại Mỹ

Haven Shepherd (Tên gọi Việt Nam Đỗ Thị Thúy Phượng) quỳ trên tấm ván nhảy cầu, hít một hơi thật sâu và lao mình xuống bể bơi. Cô chia sẻ: "Khi tôi ở dưới nước, tôi cảm thấy hoàn toàn tự do, tôi hoàn toàn là chính mình". Đi bơi là khoảng thời gian hiếm hoi Haven được tạm cất đôi chân giả sang một bên. Mang đôi chân giả nặng nề cả ngày khiến cô bé cảm thấy "mệt mỏi".

"Tôi sống sót qua một bi kịch mà đáng lẽ ra tôi không thể sống sót", cô bé Phượng năm nào giờ là Haven Shepherd nói. Cùng tìm hiểu về câu chuyện của cô bé khuyết tật Việt Nam trở thành vận động viên Mỹ bên dưới nhé.
Haven Shepherd tập luyện chuẩn bị cho thế vận hội Paralympic ở Tokyo vào năm 2020

Haven Shepherd với tên gọi tại Việt Nam Đỗ Thị Thúy Phượng từ một cô bé mất hai chân sau vụ nổ mìn tự sát của cha mẹ nỗ lực trở thành tài năng bơi lội cửa Mỹ.

Haven Shepherd sinh ngày 10/3/2003 quê quán thuộc tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Theo truyền thông cha ruột của cô bé đã ra quyết định chết chóc lúc cô 14 tháng tuổi, được biết trước đó cha cô đã cưới một người phụ nữ khác và có con riêng khi mẹ của Haven biết sự thật đã đe dọa cùng con gái của mình bỏ đi và người đàn ông đó đã quyết định kết liễu cả gia đình. Ông ta bước vào căn nhà lụp xụp và khóa trái cửa nhốt hai vợ chồng cùng Haven ở bên trong với một cục thuốc nổ TNT, một số nhân chứng khu vực cạnh đó cho biết sức ép của vụ nổ đã khiến vợ chồng chết ngay lập tức còn Phượng mắc ket ở giữa cha mẹ đã khiến cô hất tung lên không trung khoảng 9m.
Bé Đỗ Thị Thúy Phượng, sau này là Haven Shepherd, trong bệnh viện sau khi đã phẫu thuật cắt bỏ hai chân. 
Ngay sau đó Phượng được bà ngoại đưa đến bệnh viện trên con đường dài, gập gềnh rừng núi dù có kịp thời nhưng trong tình trạng bỏng nặng và hai chân dập nát hoàn toàn buộc phải cắt bỏ phần chi từ đầu gối trở xuống để tránh nhiễm trùng. Trên mặt với các mảnh kim loại găm chi chít trên đầu, chưa dừng lại ở đó cũng chính vì hoàn cảnh nghèo khó ông bà của cô chỉ biết trông chờ vào lòng tốt của các gia đình bệnh nhân khác giúp chi trả viện phí cho cháu gái. Mất khoảng 1 tháng để nằm viện điều trị, thời gian này báo chí địa phương cũng vào cuộc kêu gọi sự hảo tâm của bạn đọc. Từ đó Haven được mọi người đặt với tên gọi “Đứa bé kỳ diệu”.

Lúc Haven nằm trong bệnh viện thì cách đó 13.000 km có một đôi vợ chồng người Mỹ Shelly và Rob Shepherd đang bận rộn với công việc kinh doanh EB5 và nuôi dạy 6 đứa con của mình. Gia đình không thể nào rũ bỏ cảm giác thiếu một điều gì đó cho gia đình dù ông bà Shelly và Shepherd tưởng chừng như mọi thứ đã viên mãn với những đứa con của mình.

Vợ chồng ông là những người có đức tin tôn giáo mãnh liệt họ đã cân nhắc rất nhiều về việc nhận con nuôi nước ngoài bởi có rất nhiều trẻ em trên thế giới cần một mái nhà. Họ luôn sẵn lòng mở rộng cửa chào đón những đứa trẻ khó khăn, cơ nhỡ nhưng việc nhận con nuôi lại là một việc hoàn toàn khác.

Không bằng cách này thì cách khác Shelly có một người bạn thời học phổ thông tên Pam Copes họ từng đến Việt Nam vài lần tham gia các hoạt động từ thiện, ghé thăm các trại trẻ mồ côi do một người bạn thành lập để tưởng nhớ cậu con trai xấu số qua đời vì trụy tim sau một buổi tập bóng bầu dục năm 1999. Những chuyến đi được coi là hành trình chữa lành nỗi đau riêng, lần này trở về Việt Nam Pam cùng hai vợ chồng Rob và Shelly Shepherd đi cùng. Ông bà của Haven nhờ Pam đưa cháu gái vào trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật vì gia cảnh của họ hiện giờ rất nghèo túng nhưng Pam và chồng cô họ muốn con bé được một gia đình Mỹ nhận làm con nuôi vì ở trung tâm không phải là nơi tốt nhất dành cho cô bé. Shelly mục đích tham gia chuyến đi này là chỉ để hiểu hơn về những đứa trẻ đáng thương ngoài kia nhưng điều kỳ đã đến với vợ chồng cô khi thấy cô bé Haven dường như cả hai đã không hiểu tại sao phải lòng con bé. Trước đó 2 cặp vợ chồng đến Đà Nẵng vào tháng 10/2004 trải qua chặn đường dài bằng ô tô lẫn xe máy họ đến được ngôi làng trên núi và Shelly không thể nào quên khoảng khắc lúc bắt gặp Haven: “Haven nằm gọn trên tay của chị gái, tôi đã đưa cánh tay ra đỡ lấy con bé khoảnh khắc đó cảm giác như chúng tôi đã biết nhau từ rất lâu”.
Ông Rob Shepherd bế Haven trên tại khi đứng trên bãi biển Đà Nẵng năm 2004
Ngày hôm sau Shelly và Rob thay nhau bế Haven trên bãi biển Đà Nẵng vào lúc sáng sớm, họ bắt đầu cảm thấy như một gia đình dù biết rằng Haven sẽ đến Mỹ sống với gia đình mới là Pam sẽ sớm phải chia tay vài tuần sau đó. Shelly bất ngờ sau 6 ngày họ đã nhận nuôi Haven trở lại vì Oam thông báo rằng gia đình họ đã thay đổi quyết định. Ngày 19/11/2004 là ngày “Con đã tìm được bố mẹ” của Haven cùng với sự ủng hộ của 6 đứa con nhà Shelly.

Giữa những cánh đồng bát ngát trải dài ở một thị trấn vùng trung tây nước Mỹ đang khuyến khích đầu tư EB5, gia đình Shepherd đang quây quần ăn sáng trong căn bếp ấm cúng. Haven nằm trên thảm vui đùa cùng mấy đứa cháu gái, cháu trai. Ngoài phòng khách là tiếng cười nói ồn ào của 13 đứa trẻ cười nói ồn ào, những đứa lớn hơn sôi nổi nói về đám cưới sắp diễn ra. Haven ngắm các cháu vui đùa rồi bật ra những tràng cười sảng khoái.

Gia đình Shepherd ảnh hưởng đến những quyết định lơn trong đời Phượng (tên gọi ở Việt Nam của Haven). Cô luôn có mặt trên sân để cùng các thành viên gia đình xem các trận bóng rổ rồi đến bóng chuyền, cô đã sớm biết sau này sẽ trở thành một vận động viên bởi cả nhà ai cũng thích hoạt động thể thao. Và bơi lội là một lựa chọn cuối cùng sau nhiều thử nhiệm không thành công với các môn thể thao khác.

Với Haven bơi lội cố biết như thế nào là tự thân vận động không phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác trong suốt quãng thời gian trưởng thành mà việc gì công cũng cần đến sự trợ giúp của người xung quanh.

Năm lên 10 tuổi cô bắt đầu theo học bơi và cô bé được tuyển thẳng vào đội tuyển bơi chuyên nghiệp chỉ 2 năm sau đó. Tin đáng mừng hơn là đội tuyển Paralympic Mỹ bắt đầu để mắt đến Haven sau sinh nhật thứ 13.
Đại gia đình Shepherd

Haven hạ quyết tâm năm bắt cơ hội này đã cố gắng áp dụng chế độ tập luyện kỷ luật hơn và tăng cân hơn để vượt qua khỏi “một vận động viên bơi lội tầm hạng trung”. Haven tham dự thế vận hội Olympic sau các khóa học tại trung tâm huấn luyện dành cho vận động viên.

Haven mang về hai tấm huy chương vàng đồng đội vào mùa hè năm ngoái khi sang Italy thi đấu cùng đội tuyển Paralympic Mỹ. Haven cảm thấy rất phấn khích khi được thi đầu vì nước Mỹ, cảm giác khi đội chiếc mũ lưỡi trai in chữ USA làm tăng thêm sự tự tin hãnh diễn nơi mà cô đang sống.

Huân luyện viên nhận xét cô bé Haven là một ví dụ điển hình cho thấy dù bạn là một đứa trẻ vô gia cư đi chăng nữa thì bạn có thể là một vận động viên đỉnh cao tập luyện cật lực. Sắp tới Haven sẽ tham dự thế vận hội cho các vận động viên khuyết tật diễn ra ở Tokyo vào năm 2020 và xem đây như là đỉnh cao trong đời ở tuổi 15.

Haven ngoài ra còn dành thời gian sau thời gian học tập, tập luyện để làm đại sứ đại diện cho những người khuyết tật. Cô bé có tham gia những buổi trò chuyện với học sinh phổ thông, thăm những quân nhân bị cụt chân hoặc tay ở đó cô nói về những mặt tích cực khi ta khác biệt. Haven chư bao giờ cảm mặc cảm hay cảm thấy yếu đuối của mình khi chung sống với những người lành lặn về sự khuyết điểm của mình.
Haven Shepherd (ngoài cùng bên phải) chụp cùng các chị gái.
Từ trước đến nay Haven và mẹ Shelly như hình với bóng suốt ngày 2 mẹ con đều bám lấy nhau, hầu hết là trên đoạn đường bà đưa con gái mình đến trung tâm tập luyện. Sắp bước sang sinh nhật 16 tuổi của cô cũng là tuổi phải tập làm quen với cuộc sống độc lập và sẽ phải tự lái xe. Gia đình Shepherd dự định sắp xếp ổn thỏa công việc kinh doanh đầu tư EB5 sẽ đưa con gái về quê hương Việt Nam sau thế vận hội 2020 để cô bé hiểu thêm về cội nguồn của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét